[REVIEW] Tokyo Godfathers – Hài kịch nhân văn của tầng lớp dưới đáy xã hội

admin

Từ đạo diễn Paprika, Tokyo Godfathers nhẹ nhàng, cảm động và đầy tình người.

Kon Satoshi là một trong những đạo diễn anime nổi tiếng nhất có khả năng sáng tác kịch bản Nhật Bản. Những tác phẩm do anh nhào nặn mang đầy tính nghệ thuật, kỳ ảo và hiện thực, nhân văn và xã hội. Những bộ phim nổi bật của anh có thể kể đến như Ớt cựa gà, Màu xanh hoàn hảo, Cowboy Bepop… nhưng ít người nhắc đến tên Các bố già ở Tokyo, một bộ phim hài nhưng không kém phần ý nghĩa. Có lẽ phim không mang nhiều hình tượng nghệ thuật như những tác phẩm khác nhưng về chất lượng thì có thể so sánh, không thua kém chút nào.

Dựa trên cuốn tiểu thuyết Ba bố già của Peter B.Kyne, phim lấy bối cảnh đêm Giáng sinh rực rỡ sắc màu tại thành phố Tokyo hoa lệ những năm 2000. Khi mọi người đang bận rộn với gia đình và những người thân yêu để ăn mừng thì có ba người vô gia cư. Cư dân lặng lẽ lục tung thùng rác xem có còn gì ăn uống được không. Họ là những người không gia đình sống cùng nhau trong một căn lều tạm bợ, bao gồm Gin – một người đàn ông trung niên hay cằn nhằn nghiện rượu, Hana – drag queen (người đồng tính nam ăn mặc như phụ nữ) đa cảm nhưng lạc quan và Miyuki – một cô gái nổi loạn bỏ nhà ra đi. Đang mò mẫm thì phát hiện có tiếng kêu trong bãi rác, họ phát hiện một bé gái sơ sinh bị ném ở đó. Không muốn bỏ qua, họ đặt tên đứa trẻ là Kiyoko (đứa trẻ ngây thơ trong sáng) để chăm sóc như một món quà của Chúa và quyết định tìm ra cha mẹ của đứa trẻ. Trên đường đi, họ bắt gặp vô số câu chuyện dở khóc dở cười nhưng cũng không kém phần cảm động.

Dù là phim anime nhưng không vì thời lượng mà phim không làm tốt việc xây dựng những nhân vật ấn tượng nhưng độc đáo khó tìm thấy ở những bộ phim khác. Tôi có một Gin hay tán tỉnh, không chịu trách nhiệm, né tránh khó khăn nhưng lại vô cùng tình cảm, biết cách bảo vệ những người yếu thế hơn mình. Một Hana thích làm màu, nhẹ nhàng và mượt mà, dù sống trong đau khổ nhưng cô ấy không than phiền, lạc quan và biết nghĩ cho những người xung quanh. Và một Miyuki bướng bỉnh, nổi loạn, thờ ơ, nhưng dũng cảm, ngay thẳng. Cả ba người với những góc khuất trong quá khứ luôn bù đắp cho nhau những thiếu sót nhưng lại thiếu động lực để dám nhìn lại bản thân và cố gắng vươn tới hạnh phúc. Có lẽ như Hana đã nói, cô bé Kiyoko giống như một món quà hy vọng từ trên trời rơi xuống giữa họ để tạo động lực cho những người luôn ở dưới đáy xã hội ấy, một lần nữa dám vươn lên, đối mặt với cuộc sống.

Bộ phim phát triển các nhân vật một cách rất tự nhiên, không ép buộc họ phải gặp những tình huống bất ngờ và cởi mở với nhau, từ đó rút ra những câu chuyện mà họ chưa dám kể. Như Gin là một người cha, một người chồng tệ bạc, suốt đời chạy trốn nợ nần, bỏ bê vợ con. Hay Hana bề ngoài hơi dị nhưng lại có trái tim tan nát vì mất đi người mình yêu. Và cô bé Miyuki, người đã chạy trốn khỏi gia đình vì lỡ tay đâm chết cha mình vì cho rằng ông đã ngược đãi con mèo của cô. Tất cả đều nuôi hy vọng được gặp lại người thân, được đoàn tụ với gia đình. Tất cả những mong ước đó đều coi như vô vọng và dồn hết vào đứa bé bị bỏ rơi trong vòng tay của họ, mong có thể giúp em tìm lại được cha mẹ, không phải lớn lên trong cảnh cô đơn, lẻ loi.

Dù đan xen những tình huống éo le và lấy bối cảnh là những khu vực nghèo khó, ẩn chứa đầy rẫy tệ nạn xã hội ở Tokyo phồn hoa nhưng bộ phim không phủ lên mình một màu sắc u ám, bi thương mà ngược lại còn khéo léo khoác lên mình không khí tươi vui, hài hước đầy trớ trêu. Những tình huống khó đỡ, đầy bất ngờ được đạo diễn gieo vào xuyên suốt bộ phim đưa người xem đi từ cảm xúc này đến cảm xúc khác. Nhưng không có lấy một tia khó chịu, tiêu cực, oán hận. Làm thế nào để trở nên thông minh khi Các bố già ở Tokyo làm rất tốt việc đặt chúng ta vào lăng kính của những người ở dưới đáy xã hội, nhưng nó tích cực và nhẹ nhàng như một bài hát Giáng sinh ấm áp. Để rồi từ tất cả những điều đó truyền tải đến người xem điều quan trọng nhất, mục đích chính của bộ phim là tình người, tình người và tình gia đình.

Về mặt hình ảnh, phim được thể hiện rất mượt mà, màu sắc nhẹ nhàng, cách thể hiện cảm xúc của nhân vật không cường điệu như một số anime khác mà chân thực và gần gũi. Kết hợp với đó là những giai điệu cổ điển, những ca khúc Giáng sinh nhẹ nhàng lầm lũi đưa người xem vào trạng thái thoải mái đón nhận những câu chuyện buồn, cũng như đánh lạc hướng trước khi đưa ra những tình huống đánh lái cực hay. quyết liệt bất ngờ.

Từ mục đích ban đầu là đưa đứa bé bị bỏ rơi trở về nhà, trải qua nhiều câu chuyện khó khăn từ thanh trừng băng đảng, đối mặt với tử thần, bắt cóc cuối cùng đã biến thành hành trình tìm lại chính mình và trở về nhà. ngôi nhà của nhân vật. Bộ phim đã tạo nên một câu chuyện quá tuyệt vời, nhiều màu sắc, đáng yêu nhưng cũng không kém phần chạm đến trái tim của khán giả. Điều đó đưa họ đến với tinh thần thực sự của Giáng sinh: một ngày của gia đình, tình yêu và những điều kỳ diệu. Một tác phẩm đáng xem ít nhất một lần trong đời, để cảm nhận hết những điều mà đôi khi chúng ta bỏ quên trong cuộc sống bộn bề, xô bồ hàng ngày.

[ad_1]
[ad_2]

—–
Tham khảo moveek

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Next Post

Review phim: Upon the magic road- Anh chàng số hưởng đi đâu cũng gặp may

[ad_2] , [ad_1] Post Views: 43

Subscribe US Now