Áo lụa Hà Đông (phim)

admin

Áo lụa hà đông | (Tiêu đề tiếng Anh: Váy lụa trắng) là bộ phim chiến tranh – tâm lý – tình cảm Việt Nam dài 135 phút do đạo diễn Lưu Huỳnh thực hiện, ra mắt năm 2006. Phim có sự tham gia của diễn viên, người mẫu Trương Ngọc Ánh. Phim đã đoạt giải Cánh diều vàng 2006 ở hạng mục “Phim truyện nhựa hay nhất”.

Phim lấy bối cảnh năm 1954 tại tỉnh Hà Đông khi cuộc kháng chiến chống Pháp đang dần kết thúc. Khi nông dân nổi dậy diệt địa chủ, tiến tới lật đổ chính quyền bù nhìn, Đan (Trương Ngọc Ánh) và Gu (NSUT Quốc Khánh) – hai người hầu của địa chủ, háo hức dắt díu nhau vào Nam, mong tìm được chốn giang hồ. có thể chung sống hòa bình, thoát khỏi kiếp nô lệ hành hạ. Tài sản quý giá nhất mà cả hai mang theo là chiếc áo dài lụa Hà Đông mà Gu chụp làm quà cho đám cưới của Đan. Đó chính là chiếc áo quấn quanh người cậu bé Gu khi chủ nhà phát hiện cậu nằm một mình dưới gốc cây đa đầu làng.

Tuy nhiên, Hội An là điểm đến không thể lường trước của hai người bởi khi đến đây, Dần sinh con gái đầu lòng. Cô được đặt tên cho mảnh đất nhân duyên này như tên của mình. Cơn mưa đầu mùa chào đón họ trong căn nhà dột nát, nước ngập đến chân giường. Bất ngờ Gu vớt chiếc áo dài quý giá của hai vợ chồng xuống nước, gói trong đó là một quả cau đã nảy mầm. Quả cau được tặng cho Gu khi hai người thắp hương vái lạy, nên vợ nên chồng ở ngôi nhà hoang khi còn ở quê, dặn anh trồng cau này, đến khi nào ra quả. Cái nhíu mày đầu tiên, cũng là lúc cô chính thức là vợ anh. Hết mưa và nước rút, anh Gu vác trái cau ra sân trước xới đất để ươm cây, nuôi dưỡng cả hy vọng và tình yêu của mình dành cho vợ.

Mấy mùa mưa sau, nhà có đến năm người. Nước vẫn mênh mông đưa từ ruộng ngoài đồng vào tận nhà. Ngồi co ro trên giường, Dần giục chồng đặt tên cho đứa con gái thứ ba. Nhìn bầu trời tối đen trước mắt, Gu nghĩ đến cái tên Flood. Con nhà nghèo, tên xấu cho dễ nuôi. Sau đó, cô con gái thứ tư ra đời.

Chồng cào hến trên sông, vợ mang ra chợ bán để nuôi cả nhà. Tài sản có giá trị trong nhà nay thêm một chiếc thuyền nhỏ làm phương tiện đánh bắt thêm hoặc vớt củi mục nát trôi sông. Hai con gái lớn của anh chị là Hội An và anh Ngọ được vợ chồng anh cho đi học nhưng có nguy cơ bỏ học vì bố mẹ không đủ tiền mua áo dài cho con. Nhắm mắt đưa chân nghĩ đến con cái, Dần chấp nhận làm bảo mẫu vì tiền. Nhưng bi kịch là, sữa của cô không phải để nuôi một đứa trẻ mà là của ông già Thoong đến từ Trung Quốc.

Mỗi buổi sáng, Dần dần đến làm bảo mẫu quái dị, cởi áo, đưa vú chui qua một cái hộp nhỏ trên vách gỗ, bên kia là lão già thất thần, miệng chỉ vài cái. răng, miệng để hút sữa dành cho trẻ em. Xấu hổ, đau đớn, Dần vẫn phải nuốt nước mắt ngày này qua ngày khác đi bán dòng sữa quý cho đến khi bị Thằng gù phát hiện. Bực tức, anh ta chửi bới vợ không tiếc lời. Cực chẳng đã, Dần mang chiếc áo cưới của đôi trai gái nhờ người cắt cho vừa vặn với cô gái, rồi cần mẫn khâu lại thành chiếc áo trong mơ của hai chị em Hội An và Ngọ. Khi đang mang áo về vào nửa đêm, Dan bị bắt và tra khảo vì trong giỏ của cô có truyền đơn chống chế độ Việt Nam Cộng hòa. Cô ấy đã được thả sau đó. Một chiếc áo, hai cô gái nghèo thay nhau mặc đến trường: buổi chiều tan học, Hội An chạy về thay áo ba chân bốn cẳng, còn Ngọ thì chạy đến trường cho kịp giờ học buổi chiều.

Gia đình đông con nghèo nhưng thương nhau đùm bọc, sống qua ngày, bữa cơm cháo khoai nhưng chan chứa tiếng trẻ thơ ấm áp. Sự hy sinh và tình yêu thương của bố mẹ đã giúp Hội An viết bài văn đạt điểm cao nhất lớp, chủ đề chính là chiếc áo dài gắn với nhiều kỷ niệm cay đắng, gian khổ nhưng cũng vô cùng ngọt ngào. của cả gia đình. Cô bé nghẹn ngào đứng đọc bài văn của mình trước lớp, nhớ lại từng sự kiện đáng yêu gắn liền với chiếc áo. Đột nhiên, một vụ nổ khủng khiếp xé toạc không gian, xóa sổ tất cả những gương mặt quen thuộc đang hiện diện. Nghe tin trường bị đánh bom, dần dà chạy như điên đến trường, lật tung chiếu tìm con. Và bà gào lên thảm thiết, khi phát hiện khuôn mặt đứa con thân yêu của mình nằm đó, giữa những nạn nhân bé nhỏ tội nghiệp của cuộc chiến nghiệt ngã.

Chiến tranh tàn khốc đã cướp đi sinh mạng của An. Nhưng không dừng lại ở đó, mọi thứ trở nên vô cùng nghiệt ngã. Trong một lần đi cào hến gặp mưa lớn, vì muốn hái mấy cành củi về bán để may áo dài cho cháu Ngọ (con thứ hai), cháu Dần đã bị nước lũ cuốn trôi. Thiên tai khắc nghiệt đã cướp đi sinh mạng của người mẹ và một lần nữa chiến tranh lại cướp đi sinh mạng của người cha. Trong một lần đi tản cư, vì cố gắng tìm kiếm và bảo vệ chiếc áo lụa Hà Đông của vợ và con gái, ông Đoán đã hy sinh trong khói lửa chiến tranh tàn khốc.

Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh một đất nước hòa bình năm 1975, điều mà An đã hỏi bố trước đó: “Papa, hòa bình có đẹp không?“Nhưng tôi không thể sống cho đến khi được hưởng hòa bình.

  • Phim có sử dụng ca khúc Bài ca cho thân xác của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Đan (Trương Ngọc Ánh) trả lời chồng – anh Đoán (Quốc Khánh):

Trong bài văn của Hội An:

(Tiếng Việt)

(Tiếng Anh)


[ad_1]
[ad_2]

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Next Post

First Love (phim Thái 2010)

Đạo diễn Puttipong Pormsaka Na-Sakonnakorn Wasin Pokpong Chế tạo Somsak Tejcharattanaprasert Panya Nirankol Tác giả Puttipong Pormsaka Na-Sakonnakorn Wasin Pokpong Voraluk Klasukon Diễn viên Mario Maurer Pimchanok Leuwisedpaiboon Phim ảnh Reungwit Ramasudh Phát hành Công ty TNHH quốc tế phim Sahamongkol Workpoint Entertainment Giải phóng Ngày 12 tháng 8 năm […]

Subscribe US Now